‘Trở về một đứa trẻ’ của Nguyễn Đinh Khoa: Đối diện với nỗi buồn bằng tâm thế cởi mở
Khoa vẫn hay viết về sự cô đơn, như thể hễ cứ đặt Khoa vào giữa một đám đông, người ta vẫn thấy một một bầu không khí cô đơn lan tỏa xung quanh.
Trong những trang viết đầy tâm sự của Khoa, người đọc vẫn bắt gặp những cảm xúc giữa hai thái cực, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, mông lung nhưng lại rất đau đáu, như thể con người ta đối thoại với chính mình bằng những cảm xúc thành thật nhất vậy.
“Trở về một đứa trẻ” là tản văn mới nhất của Khoa, do NXB Phụ nữ Việt Nam ấn hành. Cuốn sách tập hợp những mẩu viết nho nhỏ về tình yêu, cuộc sống, gia đình và những chuyến đi của tác giả. Gấp sách lại, người đọc không khỏi thổn thức về những thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm.
Khoa vẫn hay viết về sự cô đơn, như thể hễ cứ đặt Khoa vào giữa một đám đông, người ta vẫn thấy một một bầu không khí cô đơn lan tỏa xung quanh. Sự cô đơn trong những con chữ của Khoa mang một dư vị rất lạ, có khi xót xa, có khi gần gũi, thoảng hoặc bắt gặp những tổn thương rất đời thường của một người đã đi qua nhiều trăn trở trong cuộc sống.
Khoa kể những câu chuyện của mình, vậy mà người đọc vẫn loáng thoáng thấy mình ở đó, trong một khoảng thời gian yêu dại khờ hay trong những ngày lang thang giữa thành phố nhộn nhịp này. “Con người nỗ lực để tìm nhau, nhưng rồi lạc nhau, hay chính họ nhìn bản thân phai nhạt giữa đời sống xã hội?”
Những tưởng những cảm xúc đó cứ kéo dài ra mãi rồi trở nên bi lụy, nhưng Khoa đã chọn cách đối diện với những nỗi buồn, bằng một tâm thế cởi mở hơn, bằng một trái tim đầy tình yêu, để hướng mình về những điều tốt đẹp khác, rằng bất cứ ai cũng có thể tìm thấy hạnh phúc từ trong nỗi đau.
Có lẽ vì vậy mà nỗi buồn trong những trang viết của Khoa không nhạt hay mông lung, mà trái lại rất tình cảm, có lẽ vì thế mà chạm đến người đọc bằng thông điệp: “Tôi nghĩ mình, như bất cứ ai trên con đường trưởng thành, cũng cần đi qua ngần ấy đau thương, để hiểu về bản ngã, để hướng mình về những điều lạc quan trong cuộc sống”.
Người đọc bắt gặp những triết lý Phật giáo bên dưới những bài viết của Khoa. “Đức Phật có dạy cảnh giới cao nhất của tâm là tâm không, vô tướng, vô tác, vô cầu. Chính khi rỗng lặng vô tâm thì những điều kỳ diệu có thể xảy ra. Đó là khi tâm bạn thoát ra được những ý định toan tính, buông xả những được-mất, đến-đi và những cái ta đầy tham vọng. Đó là khi tâm bạn không dích mắc vào quá khứ, hiện tại hay vị lai, tức là nó an nhiên mà không lệ thuộc vào bất cứ điều kiện nào.”
Cách mà Khoa hướng đến với những giáo lý của Phật xem ra không cầu kì, nên dễ đi vào lòng người đọc bởi những điều thực tế mà tác giả đã chiêm nghiệm. Không chỉ để chia sẻ, mà những gì Khoa viết như cách tự mình quán chiếu bản thân mình, để từ đó nuôi dưỡng sự vững chãi trong thân và tâm.
‘Trở về một đứa trẻ’ của Nguyễn Đinh Khoa: Đối diện với nỗi buồn bằng tâm thế cởi mở
Khoa vẫn hay viết về sự cô đơn, như thể hễ cứ đặt Khoa vào giữa một đám đông, người ta vẫn thấy một một bầu không khí cô đơn lan tỏa xung quanh.
Trong những trang viết đầy tâm sự của Khoa, người đọc vẫn bắt gặp những cảm xúc giữa hai thái cực, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, mông lung nhưng lại rất đau đáu, như thể con người ta đối thoại với chính mình bằng những cảm xúc thành thật nhất vậy.
“Trở về một đứa trẻ” là tản văn mới nhất của Khoa, do NXB Phụ nữ Việt Nam ấn hành. Cuốn sách tập hợp những mẩu viết nho nhỏ về tình yêu, cuộc sống, gia đình và những chuyến đi của tác giả. Gấp sách lại, người đọc không khỏi thổn thức về những thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm.
Khoa vẫn hay viết về sự cô đơn, như thể hễ cứ đặt Khoa vào giữa một đám đông, người ta vẫn thấy một một bầu không khí cô đơn lan tỏa xung quanh. Sự cô đơn trong những con chữ của Khoa mang một dư vị rất lạ, có khi xót xa, có khi gần gũi, thoảng hoặc bắt gặp những tổn thương rất đời thường của một người đã đi qua nhiều trăn trở trong cuộc sống.
Khoa kể những câu chuyện của mình, vậy mà người đọc vẫn loáng thoáng thấy mình ở đó, trong một khoảng thời gian yêu dại khờ hay trong những ngày lang thang giữa thành phố nhộn nhịp này. “Con người nỗ lực để tìm nhau, nhưng rồi lạc nhau, hay chính họ nhìn bản thân phai nhạt giữa đời sống xã hội?”
Những tưởng những cảm xúc đó cứ kéo dài ra mãi rồi trở nên bi lụy, nhưng Khoa đã chọn cách đối diện với những nỗi buồn, bằng một tâm thế cởi mở hơn, bằng một trái tim đầy tình yêu, để hướng mình về những điều tốt đẹp khác, rằng bất cứ ai cũng có thể tìm thấy hạnh phúc từ trong nỗi đau.
Có lẽ vì vậy mà nỗi buồn trong những trang viết của Khoa không nhạt hay mông lung, mà trái lại rất tình cảm, có lẽ vì thế mà chạm đến người đọc bằng thông điệp: “Tôi nghĩ mình, như bất cứ ai trên con đường trưởng thành, cũng cần đi qua ngần ấy đau thương, để hiểu về bản ngã, để hướng mình về những điều lạc quan trong cuộc sống”.
Người đọc bắt gặp những triết lý Phật giáo bên dưới những bài viết của Khoa. “Đức Phật có dạy cảnh giới cao nhất của tâm là tâm không, vô tướng, vô tác, vô cầu. Chính khi rỗng lặng vô tâm thì những điều kỳ diệu có thể xảy ra. Đó là khi tâm bạn thoát ra được những ý định toan tính, buông xả những được-mất, đến-đi và những cái ta đầy tham vọng. Đó là khi tâm bạn không dích mắc vào quá khứ, hiện tại hay vị lai, tức là nó an nhiên mà không lệ thuộc vào bất cứ điều kiện nào.”
Cách mà Khoa hướng đến với những giáo lý của Phật xem ra không cầu kì, nên dễ đi vào lòng người đọc bởi những điều thực tế mà tác giả đã chiêm nghiệm. Không chỉ để chia sẻ, mà những gì Khoa viết như cách tự mình quán chiếu bản thân mình, để từ đó nuôi dưỡng sự vững chãi trong thân và tâm.